Nịnh hót để thăng tiến sẽ rất nhanh nhưng lại không bền

Chuyện bợ đỡ là vấn đề thường thấy ở môi trường công sở vì đây là cách nhanh chóng để trong công việc. Nhưng bằng cách nạy lại thường không được bền lâu

Các kẻ xu nịnh sếp là một trong những kiểu người được liệt trong danh sách bị ghét nhất. Tất nhiên, ai chẳng muốn nghe những lời khen, mật ngọt thì chết ruồi mà. Nhưng ngọt quá thì với thể khiến bị “khé cổ” đấy! Sếp là người mang quyền lực nhất trong doanh nghiệp, hầu hết quyết định đều nằm trong tay sếp phải kèm theo viên chức nào cũng muốn mình có 1 hình ảnh nhất thiết trong lòng sếp.

photo-1-1524040576180658504876

Khen thì khen cho đúng lúc đúng nơi, chứ còn khen bất chấp hoàn cảnh thì được liệt vào kiểu siểm nịnh sếp đấy! Đôi khi quan hệ giữa sếp và viên chức cũng giống như quan hệ ái tình đôi lứa. Trong các tình huống nhu yếu cũng buộc phải buộc phải tậu học nghệ thuật “làm đẹp lòng nhau”, bên cạnh đó đây không được coi là hình thức xu nịnh.

Những viên chức thích nịnh luôn “trang bị” cho mình nhưng lời tâng bốc khi nói chuyện mang sếp. Có thể hôm nay cái áo của sếp không phải đẹp nhưng qua lời của họ thì sẽ biến thành “Rất độc đáo, hợp thời trang hay màu nhan sắc siêu quyến rũ”. Tương lai sếp mang một mái tóc mới không phải hợp lắm sở hữu khuôn mặt thì vẫn được khen ngợi hết lời: “Sếp cắt đầu này trông trẻ ra bao nhiêu, khiến em không nhận ra” …

Có chuyện cũ nhắc rằng bè lũ nịnh thần có chỗ dung thân, tác oai tác quái suy cho cộng là vì bề trên ưa nghe lời xiểm nịnh. Trong lịch sử, mang không phải ít giáo huấn về việc này. Theo sử sách đông tây kim cổ, kẻ thành đạt, no ấm quyền thế hàng đầu nhờ nịnh hót thì chưa ai vượt qua được Hòa Thân.

Lúc Càn Long hứng chí khiến thơ, Hòa Thân ca ngợi hết lời: “Thơ của chúa thượng hay cực độ, chữ viết như rồng bay phượng múa. Triều đình ta mấy nghìn năm chưa có ai làm cho thơ hay và viết chữ đẹp như thế!”. Hễ có dịp là Hòa Thân ca tụng: “Công ơn của đại vương như trời bể, tài đức sánh ngang với Nghiêu, Thuấn!” mang những lời phỉnh nịnh ngọt ngào như thế, Hòa Thân từ 1 tên quan hạng quèn đã leo lên tới tướng quốc và no đủ tuyệt đỉnh. Của cải nhà họ Hòa còn lớn hơn ngân khố nhà nước.

Các người thích siểm nịnh sếp là các kẻ lẻo mép, sếp xoay chiều nào thì cũng tự căn vặn mình xoay theo chiều ấy. Đa số những kẻ miệng mép đều không nhân kiệt, giỏi giang buộc phải đành dùng mồm mồm đỡ chân tay. Vì muốn được giữ chân trong nhà hàng, vì muốn được thăng quan tiến chức buộc phải đành hạ phải chăng danh dự của bản thân để thỏa lòng người khác. Mồm mồm cũng chỉ là lời đề cập, mà lời nói thì gió bay buộc phải phổ biến kẻ còn sử dụng vật chất để đánh cược với danh dự.

Nhưng vô cùng với thể sau lúc sếp ra ngoại trừ thì họ lại cười trêu ghẹo và đề cập với đồng nghiệp: “Thầm mỹ của sếp sở hữu vấn đề, kiểu đầu đó trông chả ra làm cho sao cả”. Đồng nghiệp của các viên chức thích nịnh luôn kiểm tra những chiếc người “miệng nam vô, bụng bồ dao găm” này siêu hiểm nguy, không phải buộc phải kết bạn và làm cho bạn vì không phải biết lúc nào họ quay lại chơi xấu mình.

Kể đến các người “hảo ngọt”, siểm nịnh mang xuất phát từ rất lâu rồi, thời nào mà chả với kẻ xum xoe, thời nào mà chả sở hữu người ưa nịnh. Còn “mật đắng” hay “mật ngọt” chỉ mang những kẻ tỉnh táo bên bên cạnh mới nhận ra.

Lại mang chuyện cũ kể rằng quan đại cu li nước Tề là Trâu Ký vô cùng khôi ngô, tuấn tú. Qua việc ba bà vợ đều khen ông đẹp trai hơn Từ Công, ông hiểu là trần gian thường nịnh bợ bắt buộc tâu với Tề Uy Vương tìm giải pháp lắng tai trực tiếp quan điểm của thần dân. Tề Uy Vương ra lệnh: “Ai vạch chỉ ra lỗi lầm của nhà vua trước mặt triều đình thì được thưởng dòng 1. Ai dâng biểu hạch tội nhà vua được thưởng loại 2. Ai với lời chỉ trích nhà vua được thưởng cái 3.”

Lệnh vua vừa ban ra, dân chúng kéo đến cổng thành đông như họp chợ. Tề Uy Vương mới bừng tỉnh giấc, biết mình trước đây toàn nghe theo lời của bọn nịnh thần nham hiểm. Trong sử sách cũng còn ghi chuyện Sở Trang Vương thường lo lắng việc nước, luôn hỏi han triều thần. Lũ nịnh thần khi nào cũng ca tụng Sở Trang Vương sáng láng, tài hoa. Sở Trang Vương siêu buồn, ông than: “Ta đây đã ngu mà đình thần lại ngu hơn ta nữa thì nước ta có nhẽ khó mà giữ được im.” Sau đấy Sở Trang Vương dòng bỏ hết bọn nịnh thần, trọng dụng người tài làm cho nước Sở càng ngày càng hùng mạnh.

Nhìn chung, ở công sở nào cũng sở hữu các nhân viên thích nịnh sếp và lấy sự nịnh bợ đấy làm cho bệ phóng cho công việc của bản thân. Điều quan trọng là cấp trên phản ứng và có thái độ như thế nào đối mang những nhân viên thích nịnh. Cố nhiên ai cũng thích nghe người khác tán dương hoặc ca ngợi mình. Nhưng trường hợp sếp là một người tỉnh táo thì kiên cố cũng biết đâu là những lời nhắc thật và đâu chỉ là những lời xum xoe, tâng bốc.

Các nhân viên hay nịnh không phải bao giờ nhận được sự tôn trọng của mọi người vì những hành vi là lời nói của họ gây ra sự phản cảm và khó chịu. 1 Vị sếp hay 1 nhà quản lý rẻ cũng không bao giờ đánh giá năng lực thực sự của nhân viên qua các lời nói hoa mỹ hay những món quà vào những dịp đặc thù. Kiểm tra của họ sẽ được chuẩn y những thành tựu mà nhân viên đấy đã cống hiến cho công ty. Việc mình mình cứ làm, cố gắng, nỗ lực chẳng bao giờ uổng công.

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *